Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012

CÁN BỘ NGUỒN

Giống như một câu chuyện tiếu lâm, việc lựa chọn đội ngũ "cán bộ nguồn" ngày nay giống như việc cho khỉ đội mũ ở rạp xiếc. Tiêu chuẩn đầu tiên để được lựa chọn không phải là năng lực, đạo đức, tác phong, tố chất... mà là tiền đâu, được lòng sếp hay không.

Lại nữa, đến cái chức quèn trưởng, phó phòng mà người ta cũng phải xem có phải là đảng viên hay không, bằng tốt nghiệp có phải là khá, giỏi hay không, bất kể thực tế kẻ đó thuộc dạng ngu dốt, cơ hội đến cùng cực, thì đúng là chỉ có mù dở mới làm vậy...

Đảng lãnh đạo. Ừ thì là thế. Dưng mà, chọn kẻ vừa ngu, vừa dốt, lại vừa tham để kế cận trong tương lai thì thật khốn thay. Lãnh đạo mà như thế thì....

Chuyện này là có thật. Nó vừa diễn ra ở một Đài truyền hình thành phố trong khu vực miền Trung. Đó là ví dụ cụ thể trong số muôn vàn việc thật đang diễn ra ở nhiều nơi.

Ở cái nước Việt này kể cũng lắm chuyện lạ!

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

TỨC NƯỚC VỠ BỜ

        Lại thêm một vụ cưỡng chế đất với qui mô lớn. Và lại thêm một lần nữa người nông dân phải đứng lên. 
      Với một lực lượng hùng hậu trong tay thì chẳng có gì là khó để cưỡng chế "thành công" mấy chục thửa ruộng như ở Vụ Bản. Song, từ Tiên Lãng - Hải Phòng, Văn Giang - Hưng Yên cho đến Vụ Bản - Nam Định, chính quyền địa phương đã mắc sai lầm nghiêm trọng khi thẳng tay trấn áp người mình nhân danh. Chính quyền nhân dân lại đi trấn áp nhân dân - đó là sự thật không thể chối cãi. Một sự thật cay đắng, trái ngược với những mỹ từ về một chính quyền của dân, do dân và vì dân như các nhà lý luận vẫn hay rao giảng.
      Vành khăn tang của người dân Vụ Bản cho thấy là họ đã bị đẩy đến bước đường cùng. Hố sâu ngăn cách giữa chính quyền với dân đã, đang tiếp tục được nới rộng. Các vụ cưỡng chế đất chắc chắn sẽ còn xảy ra. Nhưng, đừng bao giờ hi vọng có thể dùng bạo lực để giải quyết vấn đề này. Với người nông dân, mất đất là mất tất cả. Khi tiền đồ có nguy cơ trở nên tối đen thì chỉ có TRỜI mới biết chuyện gì sẽ xảy ra...

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

MIỆNG QUAN VÀ NỖI NHỤC CỦA BÁO CHÍ

     Vụ cưỡng chế ở Văn Giang, Hưng Yên giờ đang biến thành một tấn tuồng hay. Video clip mà ông Hào Phó chủ tịch tỉnh báo cáo với thủ tướng là clip giả, do "thế lực thù địch" dàn dựng để gây rối, giờ đã được chứng minh là clip thật chứ chẳng như lời ông tố cáo. Nạn nhân bị lực lượng cưỡng chế đánh đập dã man tại Văn Giang hôm đó, không ai khác là hai ông nhà báo của Đài tiếng nói Việt Nam, vừa mới lên tiếng xác nhận.

     Dân gian thường nói: "miệng quan, trôn trẻ". Quả đúng là như thế. Kinh nghiệm gần nhất từ vụ Tiên Lãng cho đến Văn Giang cho thấy: đừng có dại mà tin vào miệng lưỡi không xương và nhân cách của đám quan chức thời nay.
      Báo chí Việt Nam, dù biết tỏng là đồng nghiệp bị đánh, thay vì lên tiếng bảo vệ, lại chọn cách im lặng cúi đầu đến khiếp nhược suốt những ngày qua. Từ VOV - cơ quan chủ quản cho đến Hội Nhà báo, chẳng cơ quan nào mở miệng lấy một câu, cho dù là lấy lệ. Lí do, chẳng cần nói ra ai cũng hiểu: con voi thì quá lớn, còn họ thì mặc nhiên là không muốn mang vạ vào thân. Đó chính là nỗi nhục của báo chí Việt Nam ngày nay.

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

DỐI TRÊN, LỪA DƯỚI

       Quan chức Hưng Yên báo cáo với Thủ tướng trong hội nghị về giải quyết khiếu kiện và tiếp dân, rằng có video clip giả dùng để "bôi nhọ" chính quyền trong vụ Văn Giang. Tuy nhiên, nếu xem lại những video clip đăng trên youtube và BBC thì thấy là hoàn toàn không có dấu hiệu dàn dựng. Hơn thế, vụ việc Văn Giang còn bị Nguyễn Khắc Hào, Phó chủ tịch tỉnh Hưng Yên cho là có liên quan đến phần tử phản động ở nước ngoài. 
      Nhưng, nói gì thì nói, cảnh hàng chục cảnh sát và người mặc thường phục đánh người dân tay không là cảnh thật. Một sự thật khác, nguyên nhân dẫn đến việc người dân Văn Giang chống lại cưỡng chế là do không đồng tình với giá đền bù đất đai mà họ cho là quá rẻ mạt. 
       Rõ ràng là quan chức tỉnh Hưng Yên đang bóp méo sự thật và dối cả Thủ tướng. 

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

ĐẤT VÀ MÁU

         Chưa bao giờ những vụ khiếu kiện liên quan đến đất đai lại nhiều đến thế. Và cũng chưa bao giờ những vụ cưỡng chế đất đai lại khốc liệt đến thế. Nếu hôm qua ở Tiên Lãng, Hải Phòng có anh em nhà họ Đòan, thì hôm nay, ở Văn Giang, Hưng Yên là hàng ngàn nông dân phải liều chết đứng lên để giữ lại mảnh đất đem lại miếng cơm, manh áo cho gia đình họ... Những vụ cưỡng chế ngày càng khốc liệt như một cuộc chiến. Cho dù là cuộc chiến không cân sức thì nó vẫn cứ xảy ra. Một cuộc chíến mà chính quyền và người dân ở hai phía đối nghịch. Máu đã đổ trên những thửa ruộng. 
         Sở dĩ ngày xưa Đảng tập hợp được quần chúng, lãnh đạo quần chúng giành chính quyền cũng là nhờ vạch ra một chiến lược đúng đắn khi đưa ra khẩu hiệu "Người cày có ruộng". 
        Nhưng đấy là chuyện từ gần 100 năm trước. Thực tế ngày nay lại là chuyện khác. Nhưng bất luận đúng/sai như thế nào, thu hồi đất mà đẩy dân vào thế đối lập với chính quyền thì chẳng phải là điều hay. Không có sự ủng hộ của dân thì sự tồn vong của chế độ có thể đóan trước. Lịch sử đã chứng minh là như thế.

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

LỜI RĂN CỦA ĐỨC PHẬT

1. Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình.
2. Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại.
3. Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá.
4. Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tị.
5. Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình.
6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là lừa dối mình.
7. Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ti.
8. Đáng khâm phục lớn nhất của đời người là vươn lên sau khi ngã.
9. Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng.
10. Tài sản lớn nhất của đời người là sức khỏe.
11. Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm.
12. Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung.
13. Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết.\
14. An ủi lớn nhất của đời người là bố thí.
                                                                 Lễ hội Quán Thế Âm - Ngũ Hành Sơn năm 2012

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

HẾT QUAN THÌ VÀO ĐÂU?

      Việc ông bí thư thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh đăng đàn nói chuyện "đạo làm quan" với hơn 4000 cán bộ quản lý các cấp của Đà Nẵng mới đây rõ ràng là đã thu hút được sự chú ý sự của dư luận. Nhưng khi dư luận vẫn còn đang xôn xao, bàn tán, thì Vietnamnet ngay sau đó đã chỉ trích "Đà Nẵng vi hiến" khi hạn chế người nhập cư. 
       Ai cũng biết ý tưởng hạn chế người nhập cư là của ông Thanh. Nó được hiện thực hóa bằng Nghị quyết 23 Hội đồng nhân dân thành phố  Đà Nẵng vào cuối tháng 12 năm 2011. Bởi vậy, khi Đà Nẵng bị lên án là "vi hiến", là "trái pháp luật' và bị nhắc nhở là cần phải có "văn hóa tôn trọng hiến pháp" qua vụ việc này, thì cũng có nghĩa là ông Bí thư Thành ủy Đà Nẵng đã bị tấn công trực diện.
        Rõ ràng là những toan tính của ông bí thư đã không qua mắt được đối thủ. Khi ông cố ghi điểm trước dư luận thì đối thủ cũng tỏ ra cao tay hơn khi nhằm vào sai lầm chết người của ông để triệt hạ uy tín.
       Vấn đề cốt lõi là ông Thanh đã 60 tuổi. Theo nguyên tắc của Đảng thì đến cuối năm nay, sau hai nhiệm kì, ông sẽ phải ra đi. Nhưng, ông Thanh thì lại không muốn như vậy. Ra đi vào thời điểm này rõ ràng là không có lợi. Đường tiến quân đã bị chặn lại từ bên kia sông...  Nhưng, nếu  không tiến xa được thì ít nhất cũng phải giữ được cái chức bí thư cho hết nhiệm kì. Mong muốn là như thế. Làm được hay không thì chỉ có Trời biết...
       "Hết quan rồi lại hòan dân / Tiến lên dần dần ta lại vào quan", Ông Thanh từng hài hước như vậy... Nhưng, trong tình thế này ông sẽ hoàn Dân hay vào đâu? Liệu có ứng nghiệm nào không nhỉ? 
  

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012

PR CÚ CHÓT

       Nguyễn Bá Thanh lại một lần nữa trở thành cái tên được dư luận nhắc đến nhiều sau cuộc gặp và nói chuyện với hơn 4000 cán bộ quản lý các cấp của thành phố Đà Nẵng. Đã có những lời khen có cánh dành cho ông bí thư sau sự kiện này. Song, cũng có người nói thẳng ra rằng khó có thể đặt niềm tin vào lời nói của ông, bởi lãnh đạo thời nay thường nói một đằng và làm một nẻo.
       Nhưng, có một điều mà ít người chú ý đến. Đó là chẳng phải ngẫu nhiên mà cuộc nói chuyện của ông Thanh bí thư lại được tổ chức trước Hội nghị Ban chấp hành TƯ Đảng có mấy ngày. Và có lẽ cũng chẳng phải ngẫu nhiên khi bloger Trương Duy Nhất - một người thân cận với ông Thanh, nhân sự kiện này đã thổi ông bí thư lên "mây"; Thậm chí còn đặt vấn đề ông Thanh nên có vai trò ở một "sân chơi" khác... 
       Thế là đã rõ...
      Ông Thanh là người biết cách tạo ấn tượng. Và ấn tượng đã được tạo ra đúng thời điểm. Song, như dân gian thường nói: Người tính không bằng Trời tính. Đích ngắm của ông Thanh là một cái ghế nào đó cao hơn. Nhưng, đường ra Hà Nội khó hơn ông tưởng. Nó đã bị chặn từ nhiều hướng bất chấp các nỗ lực của ông. 
      Năm nay ông Thanh đã 60 tuổi. Và đây có lẽ là cú PR cuối trên con đường chính trị của ông.

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

LẠM DỤNG VÀ THỦ ĐOẠN

        Trong cuộc họp báo do AVG tổ chức ngày 20-2, pv báo Thanh Niên đã bị Phạm Nhật Vũ - ông chủ của AVG nói như hắt nước vào mặt khi ám chỉ báo này "lạm dụng quá mức và có thể trở thành thủ đoạn", thậm chí là "không trong sạch", khi đưa tin về vụ tranh chấp bản quyền truyền hình giữa AVG và APF thời gian qua.
        Có thể "AVG lòng vòng với báo chí". Nhưng, dù sao thì người ta cũng không thể đem cái giọng điệu cay cú ấy lên mặt báo, nhất là trên một tờ báo lớn như Thanh niên.
       Sẽ rất tệ nếu phóng viên hoặc tờ báo chủ trương đứng về phía bên nào trong những vấn đề gây tranh cãi. Báo chí phải đảm bảo tính trung thực và khách quan. Báo chí càng không thể trở thành công cụ cho bất cứ ai, phe nhóm nào. Nếu không nó sẽ trở thành mối nguy, đem lại sự bất ổn cho xã hội.
         Đã xa rồi cái thời máu lửa với những cây bút sắc trong vụ Năm Cam hay PMU18...
       Những phóng viên giỏi nhất của Thanh niên cứ lần lượt ra đi. Uy tín của tờ báo này vì thế cũng đang từng ngày đi xuống...
       
       
       

THĂNG LONG THÀNH HOÀI CỔ


                




                                             Tạo hóa gây chi cuộc hí trường,
                                             Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương.
                                             Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo,
                                             Nền cũ lâu đài bóng tịch dương.
                                             Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt,
                                             Nước còn cau mặt với tang thương.
                                             Ngàn năm gương cũ soi kim cổ,
                                            Cảnh đấy người đây luống đoạn trường.
                                                                                            Bà Huyện Thanh Quan