Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2012

KHI MỒI LỬA ĐÃ ĐƯỢC NHÓM LÊN

          Việc cưỡng chế đất ở Tiên Lãng, cùng với những phát ngôn chày bửa của đám quan chức từ tỉnh, huyện, đến xã ở Hải Phòng vừa qua, rõ mặt là hành động của đám cướp ngày. Đất bị cưỡng chế - Nhà bị phá - Người thì bị đánh - Cua cá dưới đầm trị giá hàng tỷ đồng thì bị cướp trắng... Dân lành đang bị đẩy vào bước đường cùng...
          Sự tham lam, ngu dốt của đám quan lại cấp dưới khiến trung ương ở vào thế không xử không được...
         ... Mồi lửa đã được nhóm lên. Và mối nguy cũng không dừng lại ở Tiên Lãng. Khi người dân bị dồn vào thế phải đối lập với chính quyền, và nếu trung ương không mạnh tay trị đám cướp ngày dám coi thường phép nước thì sự an nguy của chế độ đã đến hồi báo động...

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

VẤN NẠN QUỐC GIA

         Năm hết, tết đến. Cơm, áo, gạo, tiền, lắm chuyện phải lo giờ lại thêm nhiều chuyện phải sợ. Sợ xe cháy. Sợ thu hồi đất đai. Sợ phải nộp phí mô-tô, xe máy. Sợ mua phải thịt thối. Sợ phải uống rượu rổm. Sợ công an đánh... Đủ thứ phải lo, phải sợ...
        .... Khốn nạn cái thằng dân đen, gặp lúc bí bách, khốn cùng chẳng biết kêu ai. Kêu trời, trời xa. Dưới đất, rặt một lũ cường hào, ác bá. Từ xóm đến làng. Từ phường đến quận. Từ huyện đến tỉnh. Từ thành phố đến trung ương... Đủ loại chính quyền. Đủ thứ ban, ngành, đoàn thể. Nào có thiếu ai. Vậy mà đến khi cần, dân chết cháy vì xăng, mất đất vì tư lợi, thiệt mạng vì công an.... oan khuất đầy trời, nào có thấy những kẻ ăn lương từ tiến thuế của dân đứng ra lo cho dân đâu. Hay lại phải đến khi bị dân chửi, đến khi thủ tướng phải chường mặt ra lệnh thì mới làm????
       Dân nhiều nơi đói, chẳng có đủ cơm mà ăn. Ấy thế mà quan, lại có tiền đánh cờ, bạc tỷ mỗi ván...
       Vấn nạn quốc gia, khốn nạn, lại đến từ quan chứ không phải từ dân. Từ trên xuống chứ không phải là từ dưới lên...
   ... "Họa phúc mối mầm không một chốc..." Tham lam, ngu dốt đã khiến cho đại đa số cán bộ trở thành quan lại thời mới...
         "Lỗi hệ thống" đã đến hồi trầm trọng. Ung nhọt không cắt bỏ được thì tất yếu sẽ đến hồi tắc tử!!!!

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2012

SAO ĐƯỢC CHO RA CÁI GIỐNG NGƯỜI

Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau:
Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu.
Phen này ông quyết đi buôn cối
Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu.

Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu:
Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu ?
Phen này ắt hẳn gà ăn bạc
Ðồng rụng, đồng rơi, lọ phải cầu.


Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Ðứa thì mua tước; đứa mua quan.
Phen này ông quyết đi buôn lọng,
Vừa bán vừa la cũng đắt hàng.

Lẳng lặng mà nghe nó chúc con:
Sinh năm đẻ bẩy được vuông tròn.
Phố phường chật hẹp người đông đúc.
Bồng bế nhau lên nó ở non.

Bắt chước ai ta chúc mấy lời:
Chúc cho khắp hết ở trong đời,
Vua, quan, sĩ, thứ, người muôn nước,
Sao được cho ra cái giống người.

                             
                             Trần Tế Xương

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011

Vai nhọ

"...Vua chèo còn chẳng ra gì
Quan chèo vai nhọ khác chi thằng hề..."
                                    Tú Xương

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

TỰ THUẬT


    Danh chẳng chuốc, lộc chẳng cầu, 
    Được ắt chẳng mừng, mất chẳng âu, 
    Có nước nhiễu song, non nhiễu cửa, 
    Còn thơ đầy túi, rượu đầy bầu. 
    Người tri âm ít, cầm nên lặng, 
    Lòng hiếu sinh nhiều, cá ngại câu. 
    Mấy kẻ công danh nhàn lẵng đẵng 
    Mồ hoang cổ lục thấy ai đâu? 

                         NGUYỄN TRÃI

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

KIỂM CHỨNG

   Cảnh sát Việt Nam tai tiếng khắp thế giới bởi tệ tham nhũng. Có tới 82% trong số 1000 người được hỏi đồng ý cho rằng cảnh sát đứng đầu bảng tham nhũng ở Việt Nam. Đó là kết quả khảo sát về tham nhũng tại Việt Nam và 85 nước khác trên thế giới do tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI) - Tổ chức chống tham nhũng toàn cầu tổ chức vào cuối năm 2010.
     Kể từ khi cuộc khảo sát ấy đến nay, tình hình không những không được cải thiện, mà thậm chí còn tệ hơn, ít nhất là đối với cảnh sát giao thông. Những chứng cứ không thể chối cãi từ phóng sự điều tra của báo Tuổi trẻ mới đây cho thấy, suốt dọc đường từ Bắc chí Nam, hầu như ở đâu có cảnh sát giao thông làm nhiệm vụ là ở đó có tệ vòi vĩnh, có "ăn tiền" mãi lộ của những người vi phạm luật giao thông.
    Việc có thêm nhiều cảnh sát giao thông "bẩn" bị vạch mặt, chỉ tên không khiến dư luận ngạc nhiên, bởi chuyện tham nhũng trong lực lượng này đã diễn ra từ nhiều năm nay rồi. Song, điều khiến người ta phẫn nộ là nó tồn tại một cách ngang nhiên và trắng trợn. 
    Mặc dù vậy, hầu như các vụ "ăn tiền" của cảnh sát giao thông đều do báo chí và người dân phát hiện, tố cáo. Nào có thấy ai bắt cảnh sát ăn tiền mãi lộ bao giờ đâu. Chính quyền và ngành công an dường như đứng ngoài cuộc, thờ ơ với vấn đề của chính mình. Ông Phó trưởng phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Thanh Hóa nói với Tuổi trẻ, rằng ông và Ban Giám đốc công an tỉnh rất "bất ngờ" khi nhân viên của mình bị phát hiện "ăn tiền" mãi lộ thì đủ biết nỗ lực chống tham nhũng của họ là như thế nào rồi.
    Còn nhớ năm ngoái, khi VietNamNet chạy tít "Cảnh sát đứng đầu bảng về tham nhũng", đưa tin về kết quả khảo sát của tổ chức Minh bạch Quốc tế, tờ báo điện tử này sau đó đã phải gỡ bài, Tổng biên tập Nguyễn Anh Tuấn phải "nhận hình thức kỉ luật khiển trách". Lí do, theo chính tờ báo này, là "có đưa một số chi tiết liên quan đến một số cơ quan Việt Nam chưa được kiểm chứng". 
     Trong khi đó, đại diện TI tại Việt Nam, bà Nguyễn Thị Kiều Viễn, đã nói trên BBC, rằng Chính phủ Việt Nam đánh giá khảo sát của Minh bạch Quốc tế là "khách quan". Thật là bi hài!
     Không hiểu, hình ảnh về hàng chục cảnh sát "ăn tiền" vừa được phanh phui trên báo chí, liệu đã đủ để Chính phủ và Bộ Công an xem đó là bằng chứng thuyết phục về tệ nạn tham nhũng đang lan tràn trong lực lượng cảnh sát hay chưa? Hay là còn phải chờ thêm những chứng cứ thuyết phục hơn?
 

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

HOÀNG HẠC LÂU



                                                Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
                                                Thử địa không dư Hoàng Hạc Lâu.
                                                Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
                                                Bạch vân thiên tải không du du.
                                                Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
                                                Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
                                                Nhật mộ hương quan hà xứ thị,
                                                Yên ba giang thượng sử nhân sầu.
                              Thôi Hiệu
Dịch nghĩa:
Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi,
Nơi đây chỉ còn lại lầu Hoàng Hạc
Hạc vàng một khi bay đi đã không trở lại
Mây trắng ngàn năm vẫn phiêu diêu trên không
Mặt sông lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương rõ mồn một
       Trên sông khói tỏa, sóng gợn, khiến buồn lòng người!
Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi
Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà nơi đâu?
Tản Đà dịch thơ:
                                             Hạc vàng ai cưỡi đi đâu?
                                             Mà đây Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ!
                                             Hạc vàng đi mất từ xưa,
                                             Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay.
                                             Hán Dương sông tạnh cây bày,
                                             Bãi xa Anh Vũ xanh dày cỏ non.
                                             Quê hương khuất bóng hoàng hôn,
                                             Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai?

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

MẮT NGƯỜI SƠN TÂY


Em ở  thành Sơn chạy giặc về,
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi.
Cách biệt bao ngày quê Bất Bạt
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì.

Vầng trán em mang trời quê hương
Mắt em dìu dịu buồn Tây phương.
Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm,
Em đã bao ngày em nhớ thương?...

Từ độ thu về hoang bóng giặc
Điêu tàn ôi lại nối điêu tàn!
Đất đá ong khô nhiều suối lệ
Em đã bao ngày lệ chứa chan?

Mẹ tôi em có gặp đâu không?
Những xác già nua ngập cánh đồng.
Tôi nhớ một thằng con bé nhỏ,
Bao năm rồi xác trẻ trôi sông.

Đôi mắt người Sơn Tây
U uẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây.

Tôi gửi niềm nhớ thương,
Em mang giùm tôi nhé
Ngày trở lại quê hương
Khúc hoan ca rớm lệ.

Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn,
Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng.
Sông Đáy chậm nguồn qua Phủ Quốc
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng.

Bao giờ tôi gặp em lần nữa
Chắc đã thanh bình rộn tiếng ca
Đã hết sắc mùa chinh chiến cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta?...
                     Quang Dũng (1949)


      Quang Dũng là người tài hoa. Một số bài thơ của ông đã được phổ nhạc như Tây Tiến (Phạm Duy), Đôi mắt người Sơn Tây (Phạm Đình Chương phổ từ hai bài thơ Đôi bờ và Đôi mắt người Sơn Tây), Kẻ ở (Cung Tiến). Đặc biệt bài thơ Em mãi là 20 tuổi của ông được 3 nhạc sĩ, là Việt Dzũng, Phạm Trọng Cầu, Khúc Dương cùng phổ nhạc. 
       Quang Dũng được tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật vào năm 2001.
       Tài hoa là vậy, song đúng là "Chữ tài liền với chữ tai một vần". Vì dính đến vụ án văn chương Nhân văn - Giai phẩm mà ông đã bị gửi đi chỉnh huấn. Sau đó, ông lui về ẩn thân trong nghèo nàn và bệnh tật. Trong một thời gian dài, thơ ông bị lôi ra phê bình trên báo chí miền Bắc vì hơi hướng "tiểu tư sản" và "thiếu tính chiến đấu"; còn ở miền Nam thì lại được xuất bản, phổ biến rộng rãi. 
      Quang Dũng mất trong âm thầm vào năm 1988. Không hiểu những người từng trực tiếp và gián tiếp lôi ông ra "đấu tố" trên văn đàn ngày nào, giờ gặp lại nhau nơi chín suối, liệu có còn dám ngẩng mặt lên nhìn ông nữa không nhỉ?!